1. 20/11 nhớ về thầy cô, chúng ta nhớ đến những kỉ niệm của ngày đầu tiên cắp sách tới trường. Đó là kỉ niệm không thể nào quên của ngày đầu tiên ta rời xa ṿng tay cha mẹ và đón nhận những t́nh cảm dạt dào yêu thương của cô thầy: “Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đă quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, v́ chính ḷng tôi đang có sự thay đổi lớn: Hôm nay tôi đi học” - giống như nhà văn Thanh Tịnh đă miêu tả. 
Cái ngày đầu tiên ấy dù có người có nhớ như in những h́nh ảnh của buổi tựu trường có người chỉ c̣n đọng lại một chút xao xuyến thế nhưng nó vẫn là những kí ức thơ ngây khó diễn tả. Cũng trong ngày đầu tiên ấy mỗi người trong số chúng ta được đón nhận t́nh cảm của người mẹ thứ hai “Cô vỗ về an ủi/Chao ôi! Sao thiết tha”. Trong những bước chân hối hả giữa chốn đô thị đông đúc hay lặng lẽ trên c̣n đường làng hăy cùng lắng lại để cùng hồi tưởng về “Ngày đầu tiên đi học”. 2. 20/11 nhớ về mái trường có ai quên được những kỉ niệm những năm ta gắn bó. H́nh ảnh của những cây phượng rực một góc trời, bằng lăng trổ hoa tím ngắt kí ức hay những cây điệp vàng trải dài trong nỗi nhớ… ai cũng một lần trải qua. Đó c̣n là kỉ niệm c̣n đọng lại trong những trang giấy trắng tinh “Thơm mùi trang giấy mới/Vui với em phơi phới”. Nhưng có ai quên được h́nh ảnh “Khi thầy viết bảng bụi phấn rơi rơi”. 
Phấn trắng bảng đen là những h́nh ảnh đă quá quen thuộc với kí ức học tṛ. Nó khắc họa h́nh ảnh người thầy cần mẫn từng nét chữ dạy chúng em nên người để rồi “Thầy em, tóc như bạc thêm, bạc thêm v́ bụi phấn”. Ai có thể quên công ơn cô thầy, ai có thể quên những tháng năm “Thầy em người dạy dỗ, khi em tuổi c̣n thơ”. 3. H́nh ảnh người thầy không chỉ gắn liền với phấn trắng bảng đen mà c̣n hiện lên trong kí ức mỗi người học tṛ là những đêm miệt mài bên những trang giáo án, những đêm thức trắng “trên trang vở chúng em”. Những bài học hay, mỗi lời thầy giảng mà chúng ta được tiếp nhận mỗi ngày đến trường, hay tóc thầy thêm bạc không chỉ v́ bụi phấn mà c̣n từ những đêm thức trắng ấy. 
Là những người học tṛ, món quà dâng tặng thầy cô trong ngày 20/11 không phải là những bó hoa hay những tặng vật về vật chất mà chính là sự thành đạt của học tṛ. Những bông hoa tươi có thể tỏa hương thơm ngát nhưng nó không thơm bằng hoa điểm mười. Không có lời ca nào hay bằng sự thành công mà người học tṛ kính dâng lên thầy. Đó mới là điều những người làm nghề “chở đ̣” mới cảm thấy hạnh phúc. Thầy đă đưa em đến bến bờ tri thức mới. Thành công của em hôm nay luôn có bóng dáng thầy. Thành công hôm của chúng em chính là thước đo về sự thành đạt của người thầy. Xin dâng lên thầy cô những lời chúc tốt đẹp nhất!
Gửi bài cộng tác Ca khúc hay trong tuần: Hăy để cho cảm xúc âm nhạc được thăng hoa và chia sẻ cùng bạn bè bằng cách gửi ư kiến về ḥm thư canhac.24h@24h.com.vn.
|